Hồ Đình Nghiêm – Tắt tiếng những hạn kỳ

Thứ bảy là ngày litviet đưa bài lên (nếu có). Thứ hai báo đài khan hiếm loan tin trời vào xuân nhớ vặn tới một giờ đồng hồ sắp lạc hậu.

Tuyết rơi ẩm mốc gò đống đêm thứ ba, trở chứng như người đàn bà mất kinh nguyệt da bụng trắng nhão lạnh cảm, đồng không mông quạnh. >>>

Nam Đan – Những lễ vật tình yêu trước khi trời tối

Buổi chiều nay qưởn, tôi pha ly cà phê rồi ra sân ngồi ngó trời ngó đất làm vui. Trong cái đời sống hiện đại mà con người phải chạy muốn hụt hơi mới theo kịp, lâu rồi tôi mới có cái thú nhàn tản như thế này. Sài gòn đang chuyển mùa, thỉnh thoảng lại có những cơn mưa vội làm mát dịu lại cái nóng mùa hè, lúc nào cũng hầm hập 35 – 36 độ C. >>>

Phan Thị Lan Phương – Đà Lạt, xổ là rẻ!

Tôi đến Đà Lạt được một số lần. Lần đầu tiên là du khách, những lần sau đó là “chu du-khách”. Lần đầu vào dinh Bảo Đại, đi Viện Sinh Học, Thung Lũng Tình Yêu… và tất tần tật những chốn mà ai cũng đến để chụp hình. Chỉ thiếu điều là tôi không mó tay lên phím dương cầm của Bảo Đại hay cỡi ngựa trên đồi Mộng Mơ để “lên ảnh” như chị gái tôi từng làm cách đó vài năm. >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Đàn bà

(Gửi Trần Minh Quân)
 
Vừa đọc mấy dòng đầu tiên, nó đã biết đây là đàn bà viết.

Không lầm được – linh hồn đàn bà. Hiếm lắm, bởi rất lâu rồi mới bắt gặp lại.

Như khi ngồi trên xe buýt, chợt nhìn qua khung kính của một chiếc xe buýt khác, thấy một khuôn mặt tư lự, một đôi mắt đăm đăm, một bất động trang nghiêm buồn bã… >>>

Trần Minh Quân – Chuyện cũ

Ảnh: Phan Nhiên Hạo

Bạn có biết, những món quà bạn tặng, tôi đã mang về và trộn chúng với xà phòng, mỗi lần tôi tắm, tôi thổi một nghìn cái bong bóng, và tôi lại được thêm một nghìn món quà mới từ nơi xa.

Làm sao để nói chỉ cho một người nghe. Tôi phải gói >>>

Đỗ Hữu Chí – Một sợi nước. Một ngày nắng… Một chút nữa về sự thật

Một sợi nước
 
Bên trong rất thường dấy lên ý muốn xóa bỏ những gì đã làm, những điều đã viết, những tranh đã vẽ. Chỉ dấy lên thôi chứ không hành động theo, vả chăng, có xóa cũng chẳng được. Mà xóa để làm gì? Những gì đã thành hình chính là ký ức, đã đi hết một đời sống. Cả những dòng này. >>>

Khương Hà – Chúng ta là giấc mơ của ai đó

Ảnh: Khương Hà

Ra đảo chơi, đang ngồi café ngắm hoàng hôn thì gặp một cậu bé chừng bốn tuổi. Cậu bắt con mèo mun đang quanh quẩn gần đó rồi hỏi “Cô ơi, mèo của cô hả?” làm mình hơi bất ngờ vì trong đám người ít ỏi trên cái đảo khỉ ho cò gáy này không ngờ cũng có người Việt. >>>

Nguyễn Đăng Thường – Thơ thẩn 2012

Nhai nuốt sáu cục cứt chuột* uống ba ngụm nước suối tiên bồng lai kiên nhẫn đợi một thời gian dài hơn chờ gô đô đái trong quan tài mà vẫn chưa hóa gián.

Thế nên, chiều xuống, áo lính buồn ngẩn ngơ bước trên đường thắm hoa ngắm chưn dài lướt xa tới cuối xa lộ thống nhứt nhà thương điên Biên Hòa-bệnh viện tâm thần Chợ Quán thấy Thanh Tâm Tuyền >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Làm gì với mùa đông

Người ta bảo nhau: chỉ còn một tháng nữa thôi, mùa Xuân sẽ đến. Ngày 21 tháng Ba sẽ Lập Xuân. Như thể truyền cho nhau một hy vọng. Như thể an ủi những ngày ngơ ngác này của tôi?

Bạn sẽ nghĩ gì, khi sững sờ đứng trước một người quen đang hấp hối, đang vật lộn chống lại những cơn đau thể xác, >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Tiếng nguồn

     ghi chép

Tôi cho sinh viên tự chọn: hoặc đọc, hiểu, học từ theo bài tôi đưa, hoặc tự chọn một bài mình thích, sau đó sẽ trình bày trong giờ thi nói.

Tất nhiên đứa nào cũng tự chọn bài chúng thích.

Thi đầu tiên là Zita, một con bé có đôi mắt to, xanh (thế mới hay!) chỉ nước da không trắng lắm và đôi môi mọng kiểu châu Á hé lộ xuất xứ pha Á của nó. >>>

Khương Hà – Ba láp 1: Quán gái đẹp

Hẻm ở Bàn Cờ, Sài Gòn. Ảnh: Trần Việt Đức

Những chuyện vớ vẩn này vốn chẳng có chút thông tin hay sự kiện gì hấp dẫn, chỉ là rảnh rảnh kể chuyện ba láp chơi vậy thôi.

Quán café vỉa hè ở đầu đường nhìn thẳng ra chợ Tân Định, chỉ mở từ khoảng 9 giờ tối khi tiệm vàng đóng cửa nhường khoảng sân đậu xe cho chủ quán bày bàn ghế và bán >>>

Khương Hà – Mùi mùa xuân

Ảnh: Khương Hà

Với tôi, mùa xuân bắt đầu từ hương hoa điều tràn ngập trên những nẻo đường đất đỏ miền Đông. Mỗi khi đi xa về, lúc bắt đầu nghe mùi vỏ cây cao su trộn lẫn mùi đất ẩm, mùi lá khô, củi mục… là tôi biết mình đã về gần tới nhà. >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Thu tàn

Ảnh: Nguyễn Hồng Nhung
Hoe hoe thu vàng bình minh.

Tôi lại thấy mình đứng bên hồ, cúi gập người trên thành cầu chăm chú nhìn xuống mặt nước trong veo, nơi có bốn con vịt trời đang ngủ trong bốn tư thế.

Từ bầu trời xanh dịu dàng đang từ từ trong vắt, >>>