• tác giả

Robert Bly – 4 bài thơ

Chân Phương dịch
 
Cầm hai bàn tay

Cầm hai bàn tay người mình thương yêu,
Ta nhận ra chúng là những cái lồng mảnh khảnh…
Đàn chim tí hon đang ca hót
Trên các cánh đồng khuất vắng
Và trong các lũng sâu của bàn tay.

(“Taking the hands,” 42)
 
 
Chiều đến bất ngờ

Gần chúng ta là bụi đất vô danh,
Ngay phía bên kia đồi bãi bờ sóng vỡ,
Cây cối đầy chim chóc ta chưa gặp bao giờ,
Những mẻ lưới đầy cá thâm u chìm xuống.

Buổi chiều đến; ta nhìn lên và thấy nó,
Chiều đến xuyên qua mạng lưới các vì sao,
Xuyên mớ sợi chằng chịt của cỏ,
Lặng lẽ bước trên các vùng tị nạn của nước.

Ngày sẽ không bao giờ chấm dứt, ta nghĩ vậy:
Mái tóc chúng ta hình như sinh ra để hưởng nắng ngày;
Nhưng rốt cuộc, sóng nước âm thầm của đêm sẽ dâng,
Và lớp da chúng ta sẽ thấy cõi xa, như lúc lặn sâu dưới nước.

(“Surprised by evening,” 15)
 
 
Đi săn chim trĩ trong ruộng bắp

I.
Thân cây đơn độc giữa cánh đồng rộng – sao nó lạ lẫm thế?
Đó là cây liễu. Tôi bước vòng vòng quanh nó.
Thân xác bị xâu xé dị thường, không thể rời xa nó.
Cuối cùng tôi ngồi dưới gốc cây.

II.
Đó là một gốc liễu trơ trụi giữa mấy mẫu bắp khô.
Nhánh lá rải rác quanh thân cây và tôi,
Màu lá nâu, lốm đốm những chấm đen tinh tế.
Giờ đây chỉ có các cọng bắp mới tạo nên tiếng động.

III.
Mặt trời lạnh, cháy xuyên các khoảng cách không gian băng giá.
Mớ cỏ sậy đã chết cóng từ thuở nào.
Vậy thì cớ chi tôi lại thích ngắm nhìn
Vầng dương xê dịch trên làn da rét căm của cành nhánh?

IV.
Trong bao năm tâm hồn đã rụng lá một mình.
Nó đứng riêng với lũ sinh vật nhỏ gần chân rễ.
Nơi chốn xưa này tôi thấy hạnh phúc,
Một điểm dễ phát hiện bên trên ruộng bắp,
Nếu tôi là con thú non lúc hoàng hôn sắp sửa quay về.

(“Hunting pheasants in a cornfield,” 14)
 
 
Bài thơ chống kẻ giàu có

Từng ngày tôi sống, từng ngày biển ánh sáng
Dâng cao, hình như tôi thấy
Giọt lệ trong khối đá
Như thể cặp mắt tôi đang ngắm dưới lòng đất.
Kẻ giàu có đầu đội nón đỏ
Không nghe được
Tiếng khóc nơi thôn làng của đóa huệ trắng,
Hay những hạt nước mắt u tối trong các chòi tranh của bắp.
Mỗi ngày biển ánh sáng dâng cao,
Tôi nghe tiếng xào xạc buồn rầu của các toán quân khuất trong bóng tối,
Với tiếng khóc của từng người,
Và lời sỏi đá nguyện cầu thê thiết.
Sỏi đá cúi đầu khi các toán quân sầu thảm đi qua.

(“Poem against the rich,” 27)
 
 
Trông cậy vào đâu

Bồ câu bay về: nó không tìm ra chốn nghỉ;
Nó đã bay suốt đêm trên những vùng biển động;
Bên dưới mái thuyền hồng thủy
Bồ câu sẽ quảng diễn chỗ nằm của cọp;
Hãy cho bồ câu sự bình an.
Đàn én đuôi chẻ đôi rời bực ngạch lúc rạng đông;
Khi chạng vạng đàn én xanh sẽ trở lại.
Đến ngày thứ ba con quạ sẽ bay;
Con quạ, con quạ có màu sắc nhện,
Nó sẽ tìm thấy bùn tươi để đạp lên mà bước.

(“Where we must look for help,” 29)
 

(Dịch từ nguyên bản tiếng Anh trong Silence in the Snowy Fields. Robert Bly. Wesleyan University Press, Connecticut, 1962)