• tác giả

Lê Thánh Thư – Mọi ngày. Xứ sở

Mọi ngày

1.
Mọi ngày như con thú bị nạn
tôi tự liếm vết thương
tâm hồn & thân xác tôi bị nhiễm độc
mọi ngày có thể thơ mộng có thể tuyệt vọng có thể không
mọi ngày có thể bị chụp mũ phản động có thể bị khủng bố có thể không
mọi ngày có thể thương khó có thể đàn áp có thể theo dõi có thể hành hung 
                                             có thể báo thù có thể không.

Tôi không nơi chốn
tháng ngày này có thể chết có thể sống có thể không.


2.
Thuốc gia tuyền trong uống ngoài thoa
tôi thoa lên người những bức bối của đời sống của tội ác của giết người
                               của chính trị của bắt bớ của giam cầm...
và uống cạn chén đắng mọi ngày nơi đây.

Mọi ngày tôi mơ những giấc mơ không phải của mình
Và gọi tên những hy vọng thăm thẳm từ giếng sâu.

Mọi ngày quạnh hiu tôi quá lửa.



Xứ sở

Tôi  cư dân từ xứ sở lao động là vinh quang
sống không có việc gì làm
thường lang thang thường tàng tàng thường nghênh ngang
tháng ngày mãi chìm sâu trong lòng giếng lạnh.

Chiêm bao tôi thường mơ thấy xe tăng máy bay bom rơi đạn nổ và những  
                                               tượng đài chiến thắng
mơ thấy phút giết người giết thần thánh giết cái đẹp giết chữ nghĩa
những cư dân lam lũ đang ăn không khí nhiễm độc và ăn nắm đấm
những cư dân bầm dập sống trong sợ hãi sống trong hẻm vắng sống 
                                               đầu đường xó chợ
mọi giấc mơ khép kín sáng lòa và tăm tối.

Tôi từ xứ sở sống chiến đấu học tập theo tấm gương
mạng người bị dốc ngược  thân tàn ma dại
đời sống còn lại là những đôi mắt uất ức  ráo hoảnh và mở rộng
những câu hỏi  trả lời
những công khai   bí mật
từng ngày
mất nhà
mất đất 
mất biển
mọi giấc mơ khép kín
trong lời kinh chay tịnh.

Lạy chúa
lạy phật
chúng con là người câm nín   lặng im
khát vọng muôn đời treo trên thập tự
tự do
tự do
người người vừa thèm khát  vừa khiếp sợ.

Xứ sở này một mình một chợ
                   một bãi đìu hiu
người người rúm ró  lột da tìm nơi an nghỉ mới.