Nguyễn Quỳnh – Trả lời họa-sĩ Trịnh-Cung

Tôi rất ngạc nhiên khi hoạ-sĩ Trịnh-Cung đưa ra một vài thắc-mắc, không kiểm-chứng và đi vào kết-luận qúa vội-vàng và bất-cẩn. Tôi mong họa-sĩ Trịnh-Cung làm ngay những điều sau đây:

1. Liên lạc với Nguyễn Cầm và hỏi cho ra lẽ.

2. Liên-lạc với những người sau đây: Nguyên Khai, Cao Thanh Tùng, Hoàng Ngọc Biên, Huỳnh Hữu Ủy >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Vài cảm nhận về Bàn Tròn Mỹ Thuật trên litviet

Hai tuần liền thật thú vị đọc Bàn Tròn Mỹ Thuật trên litviet. Thú vị vì đọc xong cứ phải ngẫm nghĩ, liên tưởng, cứ vẩn vơ đọng trong đầu lâu đến mức phải ngồi xuống… gõ phím, viết ra những cảm nghĩ của mình. Mới yên. Âu cũng là bệnh trầm ngâm một mình trong thời đại internet của những kẻ sống không cùng một nơi nhưng lại dùng chung một công cụ truyền thông, chung một thứ tiếng mẹ đẻ.

Tại sao tôi lại nhắc ngay đến tiếng Việt mẹ đẻ? Có lẽ vì tôi có một ý nghĩ riêng hơi khác so với ý kiến của họa sĩ Trịnh Cung về tiếng Việt khi hoạ sĩ nhắc đến thơ Việt trong bàn tròn. Nhưng điều này chút nữa tôi sẽ nói. >>>