• tác giả

Walid Cheikh | Ayman Ghbariyeh | Zouheir Abou Chayeb – Thơ Palestine hôm nay (2)

Chân Phương dịch
 

Walid  Cheikh – Có lần tôi gặp em trên xe bus

 

Tôi nghiêm nghị lên xe bus, không mỉm cười với ai. Bất ngờ
em có thể bước lên .
Tôi phải sẵn sàng để thấy em ngay khoảnh khắc đầu tiên.
Biết đâu em sẽ đánh rơi xắc tay
lần này.

Người ta sẽ giúp em cẩn thận lượm nhặt các thứ,
Có thể trong xắc em có mảnh sa tanh,
Mấy cây kẹp cho mái tóc mượt mà, cặp kéo
để xén mấy lọn tóc đen dày,
Thỏi son môi màu hạt dẻ*, và biết đâu cuốn sách có thể
là tuyên ngôn đảng chép lại với một nét chữ hiển vi,
Hay là quyển tiểu thuyết với nhan đề phản ánh vị đắng cùng
Các ý nghĩa đa tạp của cuộc đời, chẳng hạn: Tình Yêu Thời Dịch Tả!
Hoặc một danh sách em ghi các con số của người quen
nơi các thủ đô xa lắc xa lơ.

Quần em cũng màu nâu hạt dẻ*
Tất cả trên người em ít nhiều đều nâu,
Nói đúng ra, em giống mùa thu
Và tôi thích như vậy.

Hai năm rưỡi trước đây có lần tôi gặp em trên xe bus,
từ đó chẳng bao giờ còn gặp lại em.

(Je t’ai vue une fois dans le bus, tr.101 )


*trong bản dịch tiếng Pháp là màu của trái marron hay chestnut, gần giống màu hạt dẻ.
 
 

Ayman Ghbariyeh – Kẻ lạ  

 

Kẻ lạ sinh ra trong nhà tôi
Gã mặc quần áo tôi
Và ăn trước thức ăn của tôi.
Gã có hai bàn tay sạch
Cặp mắt khử trùng
Mồm miệng trắng
Như viên thuốc aspirin.
Ký ức gã, sợi thừng phơi đồ.
Gã đánh cắp mớ sơ mi tôi
Phóng chiếu bóng gã lên bờ vách thân thể tôi
Tôi quan sát trụi trần
Hai phần của mình bị cắt đôi:
Cặp môi tôi nhòe máu
Hai tròng mắt tôi chứa đầy chim thiên di
Tôi ghê sợ điều chúng tôi cùng ưa chuộng
Các loài hoa trên quê hương và những tác giả nước ngoài.
Gã khiếp tôi
Khi tôi bỏ mặc tách cà phê
Nguội lạnh
Trơ trụi.
Tôi đóng cửa
Để ngắm đóa hồng nhân tạo trong phòng ngủ của mình.
Gã khép lại trái tim
Để làm tôi đau khổ.

(L’ Étranger, tr.137 )

 
 

Zouheir Abou Chayeb – Cầu nguyện

 

Đứng lên đi hỡi các ngọn đồi
Đứng lên cho cụm mây được bí mật trôi qua
Giữa bãi bờ của chúng ta
Cho mưa được nhìn thấy mặt nó soi trên cát
Đứng lên cho chúng ta có thể giúp linh hồn mình nhè nhẹ
Cất bay
Rồi rượt đuổi chúng cho đến tận
Gốc táo trên trời
Nơi xa xăm tận cùng quả đất,
Như mẹ già,
Những ngôi nhà buồn phiền ngóng đợi chúng ta
Chúng ta khiến linh hồn mình bay
Bên phía tây của từng con quạ
Và đuổi theo chúng
Đến tận gốc táo trên trời
Lúc ấy cả bọn gần xuýt bật khóc
Nhưng rồi chúng ta đã…
Nguôi quên.

(Prière , tr.47)
 
 
(Dịch từ bản dịch tiếng Pháp của Antoine Jockey: Le Poème Palestinien Contemporain, Ed. Le Taillis Pré, Belgique, 2008)