• tác giả

Trịnh Sơn – Về một đứa con của Hoài Thanh

Phải nói rằng : Nàng rất đẹp. Đẹp rực rỡ. Nhất là đôi mắt to tròn hun hút muốn thâu tóm cả thế giới về phía mình. Và làn da, trắng như tuyết. Cứ ngỡ nàng vừa chui ra từ cái vú một con bò sữa sau một thời gian ấp ủ đủ mệt.

Nhưng, điều làm tôi chú ý tới nàng, đầu tiên , lại không phải là đôi mắt xoáy ốc với nước da quý phái nàng có. Mà là một thứ khác.

Đó là một buổi tối thứ bảy. Phòng karaoke ồn ào thanh âm của rượu và đám đông. Một con bé nhợt nhạt ngấm men đến bên tôi :

– Anh ơi ! Hát đi. Ôm em đi. Chơi đi. Đêm nay, còn dài lắm.

Con bé xỉn mất rồi. Tôi chưa biết phải làm sao với nó, thì nàng tới, bằng giọng nói.

– Đi vào phòng trong ngủ đi. Đêm không dài lắm đâu. Ngày mai mới dài.

Con bé vội vã quay lưng, bỏ lại cái nhìn không thiện cảm. Hoặc, cái nhìn bình thường nhưng vừa bị sứt mẻ. Thì ra, nàng là chủ của cái mớ hỗn độn này.

– Con bé không làm phiền anh chứ ? Nó không biết anh là nhà thơ. Nó cứ muốn một nhà thơ phải chửi thề.

Một ly. Hai ly. Và không ly nào nữa. Đêm ấy, tôi uống tôi chuếnh choáng. Buổi tiệc của đám bạn bè ăn mừng một phi vụ. Tiền chảy xuống sàn. Tiệt không thấy một chút thân thiện nào. Trừ, nàng.

Tôi cũng không hiểu tại sao nàng cứ đứng hoài bên tôi, cứ phải gào lên bên tai tôi những câu chuyện rất cũ của nàng. Về cuộc đời nàng. Về những người tình của nàng. Cả những đứa con chưa ra đời của nàng. Chỉ thiếu một người chồng.

– Cô nghĩ rằng tôi phải trả quá đắt cho mấy ly rượu như thế này sao ?

– Không, nhà thơ à. Tôi đọc thơ anh. Tôi thấy có tôi cựa quậy, lăn lê bò trườn và đôi khi sõng xoài trong ấy. Tôi nghĩ rằng : chúng ta có thể làm bạn.

– Làm bạn ? Tại sao cô nghĩ rằng một nhà thơ cần phải có bạn ?

– Vì các nhà thơ rất cô độc.

– Và cô muốn lấy đi niềm cô độc ấy ? Biến đi, kẻ cướp ạ. Ông không cần chia sẻ. Ông không cần đàn bà. Ông cần một thế giới. Ông cần chửi thề.

Nàng giật mình. Hoặc giả bộ giật mình. Nhưng cũng bỏ đi chứ không can đảm đứng lại chút nào nữa. Ly rượu sóng sánh trên tay nàng, tôi nhận thấy, tay nàng rất đẹp. Muôn muốt năm ngón dài với năm cái móng nhọn hoắt tỉa tót trắng hồng. Bàn tay tôi thì lại quá xấu. Cày cấy quanh năm suốt tháng trên mảnh đất khô hạn gọi là thơ, tôi đếm niềm sung sướng bằng những nốt chai sần ngày chồng ngày tháng chồng tháng. Xen canh giữa những vụ ăn chực sự cả tin của những con người dám bỏ cả ngày lương ra mua một tập thơ, tôi chăm bẳm vài lần ăn cắp mưa nắng ân huệ trên ném xuống. Đủ ăn tục nói phét và huênh hoang với thiên hạ, Tôi, là một nhà thơ.

Nàng có biết điều này không nhỉ ? Có lẽ không, nên sau một bản khiêu vũ, nàng lại đến bên tôi. Quầy rượu đủ chỗ cho tất cả chúng ta. Tay lăm lăm cái khăn đã úa mồ hôi và rượu ( lau mặt lau miệng và lau bất kỳ chỗ nào người ta có thể ), nàng lại lên tiếng.

– Nhà thơ à, tôi thấy cái giống các anh cũng hay thật !

Chúm chím từ môi hồng mọng của nàng, tôi nghe rõ từng chữ tròn đều như vậy. Chạm nọc rồi nhé !

– Cái giống gì ?

Nàng vẫn cười. Đám đông vẫn qua lại ồn ào. Vài lúc, một bàn tay xòe ra bắt tay nàng, nói với nàng những câu đầy nước bọt :

– Đêm nay, em đẹp quá !

Và nàng trả lời bằng mấy lời ươn ướt vừa phải :

– Cám ơn anh ! Em vẫn đẹp thế mà !

Tôi không chịu nổi cái cách nàng thả câu thiện nghệ như vậy. Cái hố kiêu hãnh của một nhà thơ, có khi còn sâu hơn cái hố bom mà anh ta muốn kêu than hay ca ngợi.

– Cô nói, cái giống gì ?

– Thì, cái giống nhà thơ các anh đấy ! Vàng mã. Nên chẳng bao giờ dám nhúng vào lửa.

– Có thể. Vàng mã chỉ cần thiết cho thế giới bên kia thôi. Can gì mà cô quan tâm ?

– Nhưng, vàng mã được tạo ra chỉ để đốt đi thôi, cái giống các anh có hiểu không ?

Năm đó, tôi hai ba, nàng hai tám. Đêm đó, rượu kéo tôi về phía nàng bằng cách nào đó không thể hiểu nổi. Chỉ biết rằng, sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thì đã không thấy nàng nữa. Một khuôn mặt không in lại trên drap. Một bầu ngực không in lại trên drap. Một thân Kiều không in lại trên drap. Người dọn phòng chạy theo tôi

– Anh ơi ! Hình như anh bỏ quên …

Một cái kẹp tóc mỏng có đính một bông cúc tím. Của nàng. Tôi bỏ vào túi áo. Trước ngực. Cho đến rất lâu sau này, tôi vẫn không hiểu được tại sao mình lại cầm cái kẹp tóc ấy và bỏ vào túi áo trước ngực mình. Đôi khi lẩn thẩn, nghĩ ngợi lung tung rằng, biết đâu, Bông hồng vàng của anh chàng hốt rác thành Pari lại chẳng vận vào số phận mình ? Chuyện đời, không gì không thể.

Năm đó, tôi được gọi là một nhà thơ, nàng là một bà chủ quyền uy. Cuộc sống xoay vòng chúng ta, và cắt lát chúng ta trên cái thớt sằng sặc mùi đời. Quán của nàng, tôi không bao giờ đặt chân đến nữa. Nhưng thơ của tôi, lại lẩn khuất mờ ảo một ả đàn bà mềm oặt như rắn mùa động dục. Triền miên rên rỉ triền miên hoan ca. Tất cả những lần ăn nằm với những thân thể khác, tôi đều nghĩ tới nàng. Đôi mắt to tròn hun hút và làn da trắng bông. Rồi tôi không thể làm được câu thơ nào nữa. Mớ giấy vụn của ngày tháng cũ xếp kho, mối mọt ăn dần. Cái bóng của nàng lớn hơn tất cả những gì nàng để lại.

Cũng có mấy lần, tôi bắt gặp nàng trên phố. Căm cụi phấn son cùng những món trang sức đắt tiền. Ánh mắt nàng chạm tôi, quăng bủa mơ hồ về phía tôi.

– Nhà thơ có khỏe không ?

Hoặc

– Nhà thơ còn sáng tác nhiều không ?

Đã có lần tôi muốn hét thằng vào khuôn mặt kiều diễm của nàng :

– Con mụ khốn kiếp, mày đã lấy thơ của tao đi đâu rồi ?

Nhưng, tôi đã chẳng thể lên tiếng được. Quyền uy của kỷ niệm quả là rất lớn. Trong giới hạn nào đó, nó bắt chúng ta tê liệt như vừa bị tiêm một mũi ma túy quá liều. Nàng vẫn cười. Qua rất nhiều xuân hạ thu đông quẩn quanh ngày đếm ngày của tôi.

Trong nhiều giấc chiêm bao tôi, nàng tiệm cận với Thiên đàng. Đồng trinh Maria vẫn là một kỳ bí với tất cả khoa học. Mặt phẳng thời gian đã không phẳng lì như chúng ta vẫn tưởng.

 

Cho đến hôm nay, tôi gặp lại nàng. Ao câu cá giải trí có bán vé.

– Cái giống các anh như thế nào rồi ?

Tôi không đếm xỉa lời nàng nói. Môi hồng hơi cong, giờ phút này tôi mới nhận ra. Tôi ôm chầm lấy nàng. Xiết thật chặt. Nhấc bổng nàng lên. Lấy đà. Ném thẳng xuống hồ. Buổi sáng rất vắng khách, không ai thấy.

Mấy vụn lục bình giỡn với gió, hơi chao nghiêng theo cái tõm của nàng. Rồi trở lại bình thường. Tôi nốc một ngụm bia. Chờ nàng trồi lên.

Nàng trồi lên thật. Không hốt hoảng, không sợ hãi.

– Cái cần tre của cái giống các anh đâu, đưa đây cho tôi nắm leo lên.

– Vậy là, hôm nay cô đã biết cái giống chúng tôi ra làm sao rồi chứ !

– Rõ là, cái giống các anh chỉ có được như vậy thôi. Giỏi ăn hiếp đàn bà.

Nàng phong phanh trong chiếc áo sơ mi của tôi. Bộ đầm hồng, nàng phơi trên cành cây thòng ra hồ. Tôi thấy nàng run. Nhưng, nàng run không giống một người đàn bà tí nào.

– Cái giống các anh không biết ôm người ta cho đỡ lạnh à ?

Thì ra là vậy. Nàng ba ba và tôi hai tám. Tôi hôn lên tai nàng, luồn tay vào túi lấy chiếc kẹp cũ cài lên mái tóc nàng. Bất ngờ, nàng bấu vai tôi. Đẩy mạnh. Loạng choạng thằng đàn ông yếu ớt ngã ùm xuống hồ.

Dưới nước, tôi nghe mùi sình ngai ngái. Tiếng cười hinh hích trên đầu.

 

Thì ra, nàng là con rơi của Hoài Thanh trong một chuyến cha nàng công tác ở Trung Quốc. Và tôi, một gã ăn lương nhà xuất bản Việt Nam.

 

Bà Rịa, 02.02.2010