• tác giả

Mai Sơn – Phức cảm

Anh trở mình thêm một lần nữa, không biết là lần thứ mấy, nhưng biết chắc rằng mình không thể ngủ được. Đầu óc anh sáng lờ nhờ như một bãi hoang, mà những ý nghĩ hình ảnh ký ức tưởng tượng là từng đàn súc vật lần lượt kéo đến giày xéo đã đời rồi bỏ đi. Đàn súc vật đầu tiên đã bỏ đi là gì? Là thực tại tinh thần nào? Là đợt sóng nào vừa rút ra mênh mông ngoài kia? Anh không nhớ kỹ. Nếu phải lần ngược theo dấu vết để lại của chúng, có thể anh sẽ tìm ra. Nhưng cũng có thể anh bị đẩy dạt ra một bên, đứng nhìn…

Bây giờ sự im lặng ngự trị trong căn phòng nhỏ, chỉ còn những tiếng động đều đều lọc xọc của cái quạt trần; âm thanh u u của dòng điện đang chạy chậm lại trong các thiết bị mà anh có thể định vị được chúng nhờ những cái chấm màu đỏ như những đốm nhang trong căn phòng tối đen; và tiếng côn trùng rả rích.

Thật lạ là anh có thể nghe được tiếng côn trùng ở đây, trong căn phòng của khu chung cư nằm trên một ngã tư ồn ã náo nhiệt của thành phố này. Côn trùng có thể ở đâu giữa bốn bề bê tông này? À, bên ngoài những khung cửa sổ, nơi người ta treo lủng lẳng những chậu hoa nhỏ.

Ngay phía cuối tầng trệt tiếp giáp với vách tường của một nhà hàng karaoké, chỗ tạm trú của một gia đình bán ve chai, cũng có mấy chậu phong lan nhỏ. Thật mỉa mai! Làm sao hoa có thể nở được, chứ đừng nói là đẹp ra, ở nơi mà cứ khoảng bốn giờ sáng, thay vì được đón nhận những màn sương, chúng hẳn sẽ co rút lại vì một người đàn bà (bà mẹ hay bà vợ già xấu xí) phun ra những lời độc địa, tru tréo, chửi rủa lũ trẻ con trong nhà! Có lúc vì bất lực (anh đoán vậy) bà cất tiếng hát lên bổng xuống trầm những lời nguyền rủa của mình. Bà cầu cho những đứa trẻ chết hết đi. Những lúc nghe bà hát, anh thấy cảm động, và thành thực nghĩ rằng chỉ cần đột ngột lăn ra chết thì bà sẽ đạt được tất cả mong ước điên dại từng ngày ấy – những đứa con của bà không còn thấy đâu nữa, đống quần áo dơ biến mất, tiền bạc sẽ không có cánh để bay, không còn mưa gió tơi bời trên các nẻo đường…

Anh chưa từng trông thấy mặt mũi bà dù anh đã về đây ở gần sáu năm nay. Tuy vậy bà đã hiện hữu trong những cơn mơ màng của anh, ở lằn ranh giữa ngủ và thức, hiện hữu duy chỉ bằng giọng nói, tiếng hát, tiếng thét gào đón chào anh gần như mỗi sáng, hay thay mặt buổi sáng dựng đầu anh dậy.

Nhưng bây giờ là sự im lặng.

Ồn ào mấy rồi cũng mỏi mệt và lặn tắt. Anh có đúng sự im lặng mà anh từng có từ tuổi thơ; và nếu bỗng dưng một trận mưa rào rào lên mái tôn góc trú của bà ve chai kia thì càng tuyệt, lúc ấy tất cả vòng quay của cái guồng máy muốn nghiến nát mọi thứ kia sẽ thôi không còn ám ảnh anh nữa.

Nhưng suy cho cùng không phải là guồng máy cố tình nghiến nát anh, mà chính anh có xu hướng đâm đầu vào nó. Anh từ đâu ra mà dễ tổn hại như thế? Anh từ nhà đến cơ quan và từ cơ quan về nhà đều đặn ngày hai lần, tuần sáu buổi như thế, chứ còn từ đâu nữa? Sự đều đặn thường ngày đã lột dần những vỏ bọc trú ẩn rồi nhào nặn anh thành miếng mồi ngon tròn trịa ném ra đường chứ gì?

Nàng thường nheo nheo mắt hỏi, anh sao vậy? Cấu tứ ngắn gọn của câu hỏi, khi lần đầu được thốt ra từ miệng nàng, đã xộc thẳng vào đầu anh làm bật ngay câu trả lời, nhưng thấy không đi tới đâu nên anh không nói ra: “Không, anh không chỉ là một đống suy nghĩ trừu tượng rẻ tiền đâu. Anh không bị quy giảm đến mức nhỏ bé như thế…”. Nghĩ tới đó thì anh xấu hổ. Rõ ràng là anh đã bị quy giảm, co rút lại ở cả nghĩa đen và nghĩa bóng, chỉ còn một chút vật chất thịt xương đi đứng mỗi ngày chán ngắt.

Nàng không bỏ anh một mình, dù anh xứng đáng sống một mình, vì anh không đủ khả năng sống cuộc sống của hai thân thể.

Nàng thường đón xe buýt, gà gật gần hai chục cây số để đến với anh vào mỗi cuối tuần, chỉ để cuối cùng cười cười, hỏi anh hết câu này đến câu khác, thường nhất là, anh sao vậy? Nhưng có lẽ nàng không được ngủ mê mệt với khuôn mặt thỏa nguyện trên chuyến xe buýt sớm hôm sau trở về như Sophie Marceau trong phim Nữ Sinh Viên. Những lúc phải tỉnh rụi như vậy, nàng thường nhắn tin, hỏi anh từng câu ngắn, có vẻ như không cần anh trả lời. Mà anh thường không trả lời được.

Chẳng hạn, nàng hỏi, qua những con chữ không dấu hiện ra trên màn hình mobile của anh: Nếu em không quay lại nữa thì sao hả anh? Hình như anh không trả lời câu hỏi này, vì vậy nó còn neo rất lâu, rất đậm trong trí nhớ anh. Anh từng hình dung nàng mỉm cười khi bấm bấm dòng chữ này. Nhưng nàng nói không phải vậy, nàng không mỉm cười, không thấy có gì khiến nàng phải nhếch môi lên cười, lúc đó nàng hoảng sợ với viễn tượng một mình anh không ai chia sẻ sự im lặng bị đập vỡ mỗi sáng.

Mỗi lần nghe người đàn bà tru tréo nàng thường chuồi người xuống một chút, rúc vào nách anh. Nàng bảo chắc chắn anh còn hoảng sợ hơn cả nàng. Anh hỏi, sao em biết? Em có bằng chứng hùng hồn đây này, vừa nói bàn tay nàng vừa mau lẹ lướt từ bụng anh xuống cái chỗ buồn thiu giữa hai chân anh. Anh giật mình. Vì lâu nay anh nghĩ mình không hoảng sợ chút nào sự huyên náo dấy lên từ người đàn bà kia, ngược lại, đôi khi anh nghĩ mình đồng cảm với bà, đứng về phía bà, thậm chí muốn được gào thét lên như bà cho hả giận, thậm chí có lúc anh đồng bóng tưởng như mình có thể hát tiếp bài hát nguyền rủa của bà, ở đây, một mình trong phòng, khi ngoài kia bà đã xuống giọng rồi ngưng bặt.

Vậy nhưng anh vẫn giật mình. Chỉ vì nàng, bằng một câu nói đơn giản và một động tác chính xác, hình như đã chạm trúng chỗ sâu kín nhất trong vô thức anh, đã điểm đúng cái huyệt chí tử của anh, đã tóm lấy gọn gàng trong bàn tay nhỏ nhắn của mình tình cảnh hiện sinh của anh.

Anh, cũng như nhiều người khác, thường không rành về những tử huyệt của chính mình, không ngờ nó phơi bày lồ lộ ra dưới mắt người ngoài. Nhưng cớ gì anh phải sợ hãi những âm thanh, tiếng động rất con người, rất gần gũi ấy? Và phải chăng nàng là đồ đệ của các nhà phân tâm học cổ điển?

Trong trường hợp đó, phức cảm của anh là gì? Nàng có đủ khả năng chỉ ra và dọn dẹp giùm anh những đống đổ nát phủ kín cái biến cố tệ hại của anh không?

Chao ôi, bình thường tâm trí phụ nữ đã chứa đầy những trực giác chết người rồi, đằng này, nàng, thân thể của nàng, bản năng của nàng, như một cánh đồng mênh mông, mở ra giữa trời tự do, nếu không đón nhận những mùa màng dào dạt, chẳng phải nó sẽ đón nhận sấm sét thay thế sao?

Đàn súc vật này, những ý nghĩ rắc rối này, kéo đến ào ào rồi cũng lặng lẽ rời đi.

Im lặng. Niềm an ủi bất chợt của một đêm trắng là đây. Giản dị và phức tạp. Lộn xộn mà sâu thẳm.

Bây giờ là sự im lặng. Dù chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa, sự náo động sẽ tràn lên, chiếm hết mọi ngóc ngách, đoàn lũ sắt thép bê tông hóa học chất dẻo khí lỏng khí nóng sẽ xua đuổi không còn một mống súc vật trên bãi hoang tâm trí.

*

Một tuần nay nàng không đến. Không rõ lý do. Không tăm hơi.

Và hình như cũng gần một tuần nay anh không nghe tiếng hát hay tiếng tru tréo chửi rủa của người đàn bà bên dưới cánh cửa sổ kia.

Có gì trùng hợp ngẫu nhiên không? Có phải là một tình tiết truyện kinh dị, trong đó người đàn bà bán ve chai ghen với người đàn bà xinh đẹp nằm trong vòng tay anh, nên thường lên tiếng gào thét. Và khi nàng đi rồi thì bà cũng nguôi ngoai.

Nhưng anh không rõ lòng mình có nhẹ đi hay không khi thoát được sự phiền hà này. Rõ hơn là một cảm giác xao xuyến băn khoăn vì sự vắng mặt đột xuất của nàng.

Mỗi chiều đi làm về, từ đầu hành lang, anh nheo mắt tập trung nhìn về cánh cửa phòng mình ở cuối hành lang, nếu nàng đang ở trong phòng thì hai ổ khóa sẽ không còn ló ra. Nhưng chúng vẫn nằm lì ở đó nhiều ngày đêm, lạnh lùng thông báo sự vắng mặt của một người đàn bà dịu dàng nồng nàn nhất anh từng biết trên đời này.

Trong tủ lạnh đã hết mấy thứ trái cây nàng vẫn thường đem tới, đặt vào đó, lúc thì nho và chôm chôm, lúc thì xoài và nhãn, đủ ăn lai rai vài ngày. Chỉ còn vài chai nước suối.

Sự hoang vu rộng lên, loang nhanh ra, biến anh thành một cái gì nhỏ nhoi héo hắt theo từng giây từng phút từng giờ không thấy tin nhắn của nàng.

Anh gọi, đáp lại là một chuỗi âm thanh tít dài xa hút vô vọng. Lần cuối cùng anh gọi, một âm điệu như hồi còi báo động đập vào tai anh nhức buốt.

Chiếc điện thoại di động của anh lần đầu tiên trở thành một vật vô dụng, khi những tín hiệu hồi hộp nhất cần chuyển tới nàng, thì nó chỉ chuyển được vào trống không. Thật ra chiếc điện thoại di động không hẳn vô dụng. Rõ ràng nó xác nhận tình trạng mất tích của nàng, khẳng định nàng đã ra khỏi “vùng phủ sóng” của anh.

A, điện thoại di động! (một vệt dài suy nghĩ cứ tự động hiện lên, chạy qua đầu mỗi lần anh gặp bế tắc với cái điện thoại di động). Cái vật nhỏ mọn này ngày càng trở thành bằng chứng cho sự bối rối trước tha nhân của nhiều người. Có người chỉ chờ người khác gọi đến để thể hiện… sự im lặng của mình. Và nữa, kẻ mất khả năng hoặc khó khăn trong thông đạt nhưng lại cầm trong tay một đồ vật bất cứ lúc nào cũng rung lên những tín hiệu đòi tiếp xúc có phải là kẻ ẩn chứa rất nhiều bùng nổ bi hài không?

Nhưng anh nhanh chóng cắt đứt những suy nghĩ đó. Chắc hẳn nàng không ở trong trường hợp này. Anh đã từng đánh mất chiếc điện thoại di động của mình và anh biết thế nào là sự ngộ nhận từ người khác. Nàng sẽ lại đến với anh. Một đêm như mọi đêm. Và sẽ lại ra về với những nét hóm hỉnh cố che giấu trên gương mặt mất ngủ. Căn phòng sẽ lại có hơi ấm của nàng, hơi ấm của tính nữ và hơi ấm của sự sống, dù đó chưa phải là sự sống say sưa nhất lẽ ra phải xuất hiện, cho anh và nàng.

Bây giờ, mỗi chiều tan sở anh không về nhà ngay mà ra trạm xe buýt nơi nàng thường bước xuống với một tay xách giỏ trái cây và sau lưng là cái ba lô nhỏ đựng quần áo và nhiều thứ linh tinh. Nàng sẽ ghé ngồi lên sau xe máy của anh để anh đưa đi chợ chiều hoặc siêu thị rồi mới về nhà.

Có lúc anh đã nghĩ tới chuyện đón xe buýt C.C., đến đó, may ra gặp nàng. Nhưng anh không làm vậy. Anh suy luận rằng sự vắng mặt của nàng nhiều ngày qua là sự vắng mặt gần như tuyệt đối. Sự trống không tín hiệu của nàng trên điện thoại là sự trống không sắp đạt đến mức hư vô. Nhưng như vậy thì anh càng phải đi tìm nàng, phải tìm cho ra tung tích nàng.

Nếu đã có chuyện gì không may xảy ra với nàng, anh thấy mình can dự vào nó, một cách trực tiếp – sự bất khả ấy của anh đã đẩy nàng từng ngày đến chỗ vô vọng, trên cái nền của nhịp điệu bình thường mỗi đêm, rồi một hôm, chẳng hạn, chiếc xe buýt chở nàng bị hỏng hóc giữa đường, nàng bước xuống đi bộ một đoạn đường dài, mệt mỏi, và đột nhiên cái bối cảnh đơn điệu đó biến mất, để trơ ra bộ khung xương của đời sống, không còn là đời sống thực nữa.

Nàng đã chán ngán, không cố giữ nụ cười và khuôn mặt tươi tỉnh nữa, đôi chân đã rời rã, nàng khuỵu xuống, cùng với sự sụp đổ của cái cấu trúc lỏng lẻo rời rạc che chở hai người bấy lâu.

*

Thôi, anh trở mình thốt lên, từ giờ trở đi đừng suy nghĩ lan man nữa, đàn súc vật đông đảo chen chúc trên bãi hoang tâm trí anh chỉ đưa anh đi lạc lối và xóa dấu đường về. Ngày mai anh sẽ thực hiện một động thái gì đó thật cụ thể và có ý hướng về nàng rõ ràng, hoặc là lần theo hành trình của nàng, hoặc là tìm cho ra trong nhà những dấu vết cho thấy nàng chưa bỏ đi hẳn trên giường, trong tủ quần áo, trong bếp và phòng tắm.

*

Đêm ấy, lần đầu tiên sau không biết bao nhiêu chiêm bao nước chảy qua cầu và bao nhiêu mưa rơi ngập tràn phố xá, anh giật mình tỉnh dậy, không phải vì một âm thanh hay tiếng động bất thường nào, mà vì một cảm giác ấm nóng căng thẳng, tuy bất thường nhưng dễ chịu, xuất hiện nơi hạ thể mình.

Anh ngồi trên giường, giữa bóng tối và những đốm nhang đỏ điện tử.

Thao thức. Không chờ đợi điều gì rõ rệt. Không một fantasy nào, về nàng hoặc bất kỳ người đàn bà nào từng đi qua đời anh. Chỉ lơ mơ cố hiểu từ đâu trong thân thể quen thuộc của mình mọc lên một sinh thể lạ lẫm.

Rồi từ từ anh và nó nhập vào nhau làm một, một nhất thể, trong cảm giác khao khát tự do chiếm hữu và dâng hiến thật kiêu hãnh. Anh hiểu rồi, đó là cảm giác yêu và được yêu đúng nghĩa.

Anh bật đứng lên, thấy mình đường bệ trong bóng tối dày đặc che chở của căn phòng. Một lát sau căn phòng đột ngột sáng bừng với những màu sắc lạ lẫm phún xuất từ toàn bộ bản thể anh.

Ý kiến

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s